Mỗi lần gặp nhau, anh đều dẫn tôi vào khách sạn

10:24 |

Cuối tuần anh mới về quê một lần, mỗi lần như vậy đều dẫn tôi vào khách sạn. Yêu anh tôi phải đợi ít nhất 3 năm nữa, giờ tôi đã 26 tuổi rồi. Không biết quyết định của tôi có sai lầm không?

Tôi và anh quen nhau gần 2 tháng, anh là người yêu hồi học phổ thông, chúng tôi cùng lớp, anh là mối tình đầu của tôi. Yêu nhau khoảng một năm chúng tôi chia tay. Sau đó tôi xuống Sài Gòn học đại học, cũng có người yêu khác, anh đi nghĩa vụ và cũng có bạn gái. Tốt nghiệp đại học về quê công tác, tôi cũng chia tay người yêu thời sinh viên, người tôi đã trao tất cả, hiện tại tôi làm việc trong cơ quan nhà nước ở quê.
Rồi tôi gặp lại anh, mối tình đầu, anh giờ đang là sinh viên năm nhất của một trường đại học ở Sài Gòn, không biết do dư âm của mối tình đầu hay sao mà tôi cảm nắng và quen lại với anh. Tôi không biết anh có thật lòng không? Cuối tuần anh mới về quê một lần, mỗi lần như vậy đều dẫn tôi vào khách sạn. Yêu anh tôi phải đợi ít nhất 3 năm nữa, giờ tôi đã 26 tuổi rồi. Không biết quyết định của tôi có sai lầm không?
Trong khi người yêu thời sinh viên vẫn tìm cách liên lạc, người đó rất yêu tôi, vì tôi anh cũng bỏ công việc ở cơ quan nhà nước để lên Sài Gòn làm, quê anh cách quê tôi gần 300 km. Từ ngày anh lên Sài Gòn, hàng tuần đều tranh thủ chạy lên tôi vài lần mời đi uống nước. Anh tìm mọi cách lấy lòng tôi, có lần lên thấy tôi và người yêu bây giờ đi khách sạn, anh đòi chết chung với tôi.
Có thể lúc đó anh giận quá nên không kiềm chế được. Giờ anh cũng bình tâm lại được rồi, không liên lạc với tôi nữa, thông qua mấy người bạn tôi được biết anh đã thi đậu cao học nhưng tâm trạng còn rất buồn.
Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên, có nên chờ đợi người yêu mấy năm nữa không?

Người cũ,người mới,nên chọn ai?

02:46 |

Khi viết nên những dòng tâm sự này thì tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều rồi,không biết có ai lâm vào cảnh ngộ như  tôi không?

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo,tôi không giám nói mình thông minh nhưng bằng sự nỗ lực hết mình nên khi còn đi học khi nào tôi cũng đạt thứ hạng cao trong trường.Tôi cũng không xinh gái lắm nhưng cũng có nhiều anh để ý đến tôi.
Và điều gì đến cũng phải đến,năm lớp 11 tim tôi đã rung động trước tình cảm chân thành của anh bạn cùng lớp,tình cảm chúng tôi thật đẹp.Vượt qua mọi khó khăn,chúng tôi quen nhau cũng được 5 năm rồi.Thời gian tôi học đại học ,là thời gian tôi cảm nhận rõ nhất về tình cảm anh giành cho tôi.Anh ấy lo lắng  cho tôi mọi thứ,những khi tôi ốm đau hay buồn phiền thì anh luôn bên cạnh sẻ chia và  chăm sóc cho tôi.
Bây giờ,anh ấy cũng đã đi làm cho một công ty nước ngoài , cuộc sống cũng ổn định.Vì gia đình anh ấy khó khăn nên anh ấy phải làm để phụ giúp gia đình.Công việc của anh bận nên không có thời gian trò chuyện,tâm sự với tôi được nhiều.Nhiều lúc tôi cũng có nói khéo anh ấy thử chuyện cưới xin,thì anh ấy kêu có thể 3,5 hay 7 năm gì đó.Câu trả lời ấy làm nhiều lần tôi tuổi thân và suy nghĩ!!!
Về phần  tôi,sau khi tốt nghiệp ĐHSP ,tôi về quê làm giáo viên cho một trường cấp 3.Ở môi trường này thì tôi cũng hòa nhập rất nhanh.
Sự việc sẽ chẳng có gì xảy ra nếu Tuấn không gần gũi,quan tâm đến tôi.Tuấn là thầy dạy cùng trường với tôi ,anh ấy lớn hơn tôi một khóa,anh ấy đã dạy trong trường này được 1 năm rồi.Anh ấy rất được lòng mọi người,nên ai cũng quý mến anh ấy.Đến thầy Hiệu Trưởng và cô Hiệu Phó cũng có ý định tác hợp tôi cho anh Tuấn.
Những ngày đầu bước vào trường anh ấy đã lân la làm quen bắt chuyện để có cơ hội nói chuyện,được 2 tuần thì Tuấn tỏ tình với tôi,anh ấy nói yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên,anh ấy hứa sẽ cưới tôi nếu tôi đồng ý làm bạn gái của anh,nhiều lần anh ấy còn tự tử nếu tôi không nhận lời yêu ,anh ấy còn nói sẽ bỏ đi nơi khác dạy,như thế thì tôi cũng rất khó xử .Thú thật ,thì trong lúc này tôi cũng thấy có cảm tình với Tuấn vì anh ấy suốt ngày bên cạnh và sẵn sàng chia sẻ buồn vui với tôi.
Người yêu tôi thì phải làm trên Sài Gòn.Còn tôi thì phải dạy dưới này,vì lên thành phố thì tôi mất một khoản tiền kha khá để xin vào trường dạy.
Giữa 2 con đường,một là chọn cuộc sống ở nơi đây,quên đi người yêu để đến với Tuấn ,hai là lên tp đi dạy kèm hay xin dạy hợp đồng cho một trường nào đó và cùng người yêu tiếp tục mối tình đầu của tôi.
Tôi phải làm sao đây mọi người?
VuiViet.com

Bức thư mua bán tình dục trên mạng của của bede gốc việt

21:26 |

12 tuổi “biếu không ngàn vàng” lỗi tại ai?

09:12 |

Đang tuổi ăn tuổi học nhưng vì gia cảnh quá khó khăn nên cô bé mới 12 tuổi được bố mẹ dẫn tới xin phụ việc cho một quán nhậu. Cô gái ở tuổi mới lớn trông xinh xắn nên được rất nhiều khách nhậu để ý. Thế rồi những cám dỗ đã khiến cô bé nhanh chóng trao thân cho bạn trai khi tuổi đời còn quá trẻ.



Theo hồ sơ vụ án thì Đ.N.H sinh năm 2000, trong một gia đình nghèo ở thị xã Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn nên cháu H phải sớm bươn chải mưu sinh phụ giúp gia đình. Tháng 9/2012, H được gia đình cho đến phụ giúp một quán nhậu trên địa bàn thị xã. Trong thời gian này, cháu H có tình cảm yêu đương với Lê Văn Vũ Anh (sinh năm 1991) là em của chủ quán nhậu này.
Tình cảm của 2 người ngày càng lớn dần lên, cho đến khoảng 21h ngày 10/12/2012, Vũ Anh đã điện thoại cho cháu H hẹn đến một bãi đất trống gần quán nhậu để tâm sự. Khi cháu H ra chỗ hẹn thì hai người đã lao vào ôm hôn nhau thắm thiết. Chuyện gì đến phải đến…
Đêm hôm sau, họ lại ra khu vực này tiếp tục quan hệ với nhau. Sau khi “no xôi chán chè”, chàng trai “cao chạy xa bay” về quê sống với cha mẹ. Còn lại một mình, H cũng nhanh chóng quên đi mối tình con trẻ.
Hơn 10 ngày sau, ngày 23/12/2012, H được một số bạn gái cùng tuổi rủ đi nhậu ở xã Long Khánh, huyện Tân Hồng. Trong cuộc nhậu có rất nhiều bạn trai lớn tuổi hơn H, trong đó có Nguyễn Văn Đậm, sinh năm 1994.
Sau cuộc nhậu từ sáng tới tối, Đậm rủ cháu H ra bờ sông tâm sự. Sau đó, Đậm đã đưa cháu H tới một căn nhà bỏ hoang gần đó để quan hệ tình dục và được cháu H đồng ý. Sau khi thỏa mãn, hai người quay về chỗ cũ để nhậu với mọi người. Đến khoảng 23h cùng ngày thì Đậm và cháu H tiếp tục quan hệ tình dục rồi cùng ngủ chung tại nhà một người bạn của Đậm.
Trong quá trình ngủ chung, đến 7h hôm sau, Đậm và cháu H tiếp tục quan hệ thêm vài lần nữa. Vụ việc được phát hiện do chính cháu H sau khi về nhà người chị họ chơi đã kể lại cho người chị họ này nghe.
Hành vi của Vũ Anh và Đậm đã bị TAND tỉnh Đồng Tháp đưa ra xét xử về tội hiếp dâm trẻ em. Tại phiên tòa, hai bị cáo cho rằng tình cảm giữa họ với cháu H là thật lòng yêu đương và muốn đi đến hôn nhân. Họ cũng cho rằng tuổi của bị hại thực tế lớn hơn, chứ không như trong các giấy tờ khai sinh năm 2000.
Phía cha bị hại cũng cho rằng thực tế con ông đã 15 tuổi, chứ không phải dưới 13 tuổi… Tuy nhiên, xét thấy không có căn cứ nên HĐXX căn cứ vào các giấy tờ như sổ hộ khẩu, giấy khai sinh… để chứng minh cháu H sinh năm 2000 chứ không như những lời khai của các bị cáo cũng như gia đình bị hại.
HĐXX đã tuyên phạt bị cáo Lê Văn Vũ Anh 13 năm tù, Nguyễn Văn Đậm 10 năm tù đều về tội hiếp dâm trẻ em. Sau đó, các bị cáo đều kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt.
Tại phiên xử phúc phúc của TANDTC ngày 18/10, HĐXX xét thấy cần xác minh rõ tuổi của bị hại nên đã tuyên hủy án, trả hồ sơ về cấp sơ thẩm điều tra lại.

Bạn gái ‘xa mặt cách lòng’

23:41 |

Chúng em quen nhau gần 2 năm nhưng giờ 2 đứa ở khá xa nhau. Dạo này em thấy tình cảm của cô ấy không còn như trước nữa.


Em hỏi thì bạn gái nói là còn yêu nhưng tình cảm ít hơn trước rồi. Cô ấy bảo thấy 2 đứa có một khoảng cách nào đó không còn tự nhiên được nữa. Bạn gái còn phàn nàn rằng em luôn khó chịu với chuyện cô ấy làm. Lời bạn gái nói thì em không tin, giống như đang nói móc cô ấy. Bạn gái còn nói em hay ghen lạ lùng và khó hiểu. Dù sự thật không phải như vậy.
Bây giờ em phải làm sao để cô ấy hiểu mình? Làm sao để cô ấy có tình cảm lại như trước?

Theo Vnexpress

Nỗi đau tột cùng của người chồng phát hiện vợ có bầu với tình cũ

10:01 |

Tình cờ, tôi được nghe câu chuyện của anh Lê Bá H. (Bắc Giang), mới thấm thía nỗi đau khi người đàn ông khóc. Anh H. đang vô cùng đau khổ vì cuộc hôn nhân của mình. Anh bảo, nó không chỉ là mong manh, dễ vỡ mà còn chứa đựng sự đắng cay đến tột cùng.

Xót xa giọt đắng
Ảnh minh họa.
Trong lần đến thăm em gái mổ u xơ tại bệnh viện Phụ sản Bắc Giang, tình cờ tôi gặp một thanh niên trạc 25 tuổi, vóc dáng gầy, nhỏ, duy chỉ có đôi mắt sáng, thông minh luôn nhìn thẳng người đối diện. Nhìn dáng vẻ thư sinh của người đàn ông, ít ai ngờ rằng nam thanh niên này đang phải trải qua sự cố có thể nói là hy hữu, nhưng động trời. Cất tiếng chào tôi, người thanh niên khẽ khàng hỏi: “Chị là người có gia đình rồi chị có biết dùng que thử thai một vạch rõ còn một vạch mờ như vậy là có thai phải không chị?”. Sau câu nói đó, anh ta nhìn tôi chằm chằm, khuôn mặt căng thẳng như thể chờ đợi một thông tin gì đó vô cùng quan trọng.
Tôi cười đáp: “Chúc mừng em, vợ có thai thì càng tốt chứ sao!”. Nhưng thay vì vui, trên nét mặt anh ta biến sắc. Đoán chắc có điều gì bất thường nên tôi động viên: “Đã đến bệnh viện rồi, toàn bác sĩ chuyên môn giỏi, em cứ bình tĩnh và hỏi xem có vấn đề gì không”. Sau vài phút trấn tĩnh, nam thanh niên nói giọng gần như méo xệch: “Nhưng mà em chưa gì….”. Tai tôi như nóng ran lên sau câu nói lấp lửng của người chồng tội nghiệp. Làm ra bộ mình chưa nghe rõ câu nói đó, tôi khuyên giải cậu ta cứ đưa vợ vào khám cho cẩn thận, nếu có điều gì thắc mắc, bác sĩ sẽ tư vấn cho, đừng quá lo lắng.
Đứng dậy chào tôi, nam thanh niên xin số điện thoại và giới thiệu: “Em tên là H., khi nào vợ em khám xong em muốn hỏi chị đôi điều về kinh nghiệm của người đi trước nhé”. Nói rồi, H. vội vã đi về phía phòng khám.
Khoảng 11h30’ hôm đó, chuông điện thoại của tôi reo lên. Phía đầu dây bên kia, một giọng nói chầm chậm: “Em là H. đây, chị có rảnh không, em muốn hỏi chị đôi điều”. Đúng như lời hẹn, tôi tới quán nước lúc sáng. H. kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi, trên khuôn mặt biến sắc, thất thần, cố gắng gượng, H. thổ lộ: “Em lấy vợ đến nay mới được 15 ngày. Ngày đầu tiên vợ em kêu đau bụng nên chúng em không có quan hệ gì, nói đúng hơn là từ khi cưới đến nay bọn em vẫn “tịnh thân”, vì vợ em hết đau bụng, lại đến “sự cố” của phụ nữ nên em rất sợ, không nỡ đụng tới cô ấy. Đến hôm qua, vợ em kêu đau bụng quá em phải đưa vào viện. Sáng nay làm các xét nghiệm, bác sĩ đang theo dõi và chẩn đoán có nguy cơ sảy thai! Em như chết lặng chị ạ. Cô ấy vẫn chưa biết chuyện gì, em vẫn chăm sóc, yêu thương cô ấy vì một ngày nên nghĩa, nhưng em cay lắm, không nhẽ em nuôi con… tu hú”.
Không thể kiềm chế thêm được nữa, khuôn mặt H. lộ rõ sự đau khổ, ai oán tột độ mà tôi khó diễn tả thành lời. Giọng nói nhát gừng, tắc nghẹn ứ đọng trong lồng ngực, trên khuôn mặt ủ rũ, nước mắt nhỏ từng giọt lăn trên gò má. Chứng kiến cảnh đó, tôi có cảm giác như có gọng kìm đang siết chặt lồng ngực của H. làm máu tràn qua thanh quản khiến H. nghẹt thở. Tôi chưa bao giờ chứng kiến nỗi đau của người đàn ông nào kinh khủng như vậy. Những giọt nước mắt của H. làm tôi bối rối, khó xử. Tôi động viên H. bằng cách nói về tấm lòng cao thượng của những người chồng đã từng tha thứ cho những lỗi lầm của vợ, để cùng nhau sống hạnh phúc; và nói về sự bao dung của con người với con người về lòng vị tha…
Em yêu cô ấy nhưng cô ấy thì… không!
Tôi không hiểu vì sao H. lại tin tôi và chia sẻ với tôi những điều vô cùng tế nhị về cuộc sống riêng tư của vợ chồng mặc dù tôi không quen biết H. từ trước. Nhưng có lẽ đang trong cơn quẫn trí, bức xúc, H. đã không do dự mà kể cho tôi nghe tất cả những câu chuyện về cuộc hôn nhân không mấy suôn sẻ. Anh bảo, đây là cuộc hôn nhân sắp đặt và chỉ thỏa mãn sự môn đăng hộ đối giữa hai gia đình.
Ngược dòng thời gian, H. nhớ lại: “Cách đây một năm, cậu ruột em chơi thân với bố của vợ em bây giờ nên cậu là người làm mối cho hai đứa em. Trước khi đến với em, vợ em đã yêu một người bạn của em (bạn nhưng không chơi thân – PV), chỉ đến khi sắp cưới em mới biết chuyện đó. Khi biết em chuẩn bị cưới vợ, người bạn ấy đã nói những điều không tốt về vợ em. Tuy nhiên, em không tin vào điều bạn nói, vì em cho rằng vợ em rất xinh nên có thể bạn mình không yêu được nên nói như vậy để… phá đám, nên em chỉ im lặng.
PV ĐS&PL đang trò chuyện với anh Lê Bá H. (phải).
Mặt khác em nghĩ, lúc chưa yêu mình thì cô ấy có quyền yêu người khác có sao đâu. Nhưng hình như cũng có điều gì mà người ta hay nói là “điềm” nên chúng em định cưới vào tháng 5 thì em bị tai nạn phải điều trị mãi tới tháng Tám âm lịch vừa rồi hai bên gia đình mới tổ chức đám cưới cho chúng em…”.
Kể đến đây H. bỗng im lặng, suy tư một lát, H. tiếp: “Em đoán có lẽ lúc vợ em đi mời đám cưới, hai người lại nhớ đến tình cũ, có thể họ có quan hệ với nhau nên hôm nay mới xảy ra chuyện thế này. Chị khuyên em nên xử sự thế nào, nếu vợ em có thai thì có nên bỏ cái thai ấy đi không? Em có nên tiếp tục cuộc sống vợ chồng với người phụ nữ ấy không?”. Quả thật tôi rất lúng túng về câu hỏi khá hóc búa của H., đành phải “chữa cháy” bằng cách hỏi thăm về gia đình. Được biết, bố của H. là sĩ quan quân đội đã nghỉ hưu, mẹ H. là cán bộ, còn gia đình người vợ rất cơ bản, các anh chị vợ đều là giáo viên.
H. nói: “Cũng chính vì sự môn đăng hộ đối mà bố mẹ H. không cho H. lấy người bạn của em, vì chê gia đình bạn em không cơ bản; Phần khác, do là vợ em rất xinh xắn nên khi cậu em giới thiệu, em đã ưng ngay. Chúng em yêu nhau gần một năm sau mới làm đám cưới. Cho đến bây giờ, em mới hiểu rằng mình yêu vợ, nhưng vợ không yêu mình. Nếu em nói chuyện “động trời” này với bố em thì tất cả sẽ đường ai nấy đi vì bố em sống trong môi trường quân đội nên ông ấy rất nghiêm. Ngay sau khi có kết quả xét nghiệm, em đã gọi điện và nói hết cho cậu biết thực hư câu chuyện. Cậu em nói: “Cháu mà bỏ nó bây giờ thì chẳng ra sao, không chỉ ảnh hưởng đến tai tiếng gia đình mà tiếng để đời, làm tổn thương tới cả hai gia đình”.
Cậu em còn nói thêm: “Đằng nào cháu cũng là chồng của nó, còn chuyện kia cậu nói thật, bây giờ đại đa số con gái đâu có còn nguyên vẹn. Nếu còn yêu vợ, cháu coi chuyện đó là bình thường đi. Nghe cậu nói vậy, lòng em rối bời, không biết phải làm gì để bớt đau đớn. Nếu bắt vợ phá thai em sợ phải mang tội suốt đời mà để thì em lại nuôi con người khác ư?(!) Em chịu không nổi và đã nói chuyện này với bố mẹ vợ, nhưng bố mẹ vẫn bênh cô ấy và nói chắc là cô ấy uống thuốc tránh thai nên có hiện tượng rong kinh?”.
Nghe H. nói, tôi thấy thương người chồng chưa một lần được hưởng hạnh phúc làm chồng nhưng đã phải chịu bi kịch. Quả thật, tôi không hiểu nổi giới trẻ nghĩ gì về tình yêu và hạnh phúc? Cho dù H. có tha thứ, nhưng tôi sợ vết thương lòng của người đàn ông ấy rồi đây có lành được hay không.
Vợ của H. có thai là… sự thật
Trao đổi với PV ĐS&PL, ông Đỗ Bình Trí- (Phó giám đốc Bệnh viện Phụ sản Bắc Giang), người trực tiếp điều trị cho vợ của H., cho biết: “Vợ của H. có thai là thực tế. Hiện, bác sĩ đang theo dõi và nghi là chửa ngoài dạ con”. Ngoài ra, bác sĩ Trí không bình luận gì thêm.
Theo ĐSPL

Sốc khi bạn gái hẹn hò người khác trên Facebook

00:18 |
Có một sự sốc không hề nhẹ khi nhận ra sự thật phũ phàng đó.
“Người mình yêu học ở Đà Lạt, mình học ở Sài Gòn, hôm nay ghé tường em ấy thấy em ấy hẹn hò với 1 thằng khác trên Đà Lạt luôn, ngồi nghĩ lại những kỉ niệm hồi 12 với em ấy mà không sao ngủ được. Em ấy ngốc lắm, chắc tìm trên đời này không có ai đâu, không biết tên kia có thật lòng không nữa, không biết yêu tên kia em ấy có hạnh phúc không. Chỉ biết nhắn tin là “hôm nay lên face đọc được tin giật gân, hì, hạnh phúc nhé”…

Mình không cao thượng, nhưng mình đủ hiểu khoảng cách địa lí như thế là không thể níu kéo em ấy ở bên mình…”
Những chuyện tình yêu xa thường rơi vào cảnh bế tắc khi những cặp đôi không thể ở bên nhau. Họ phải đối diện với rất nhiều nỗi cơ đơn, lo toan từ cuộc sống hiện tại của mỗi người, rồi tình cảm vì thế mà cũng phai nhạt dần theo thời gian. Có thể họ không nói ra nhưng cứ tự mà hiểu là chia tay trong tiềm thức rồi.

Thùy An cho biết: “Bạn ấy đi du học ở xa. Lúc còn ở Việt Nam thì hai đứa quấn quit như một cặp hạnh phúc, tuy cũng không công khai chính thức gì nhưng bạn bè đa phần đều đoán được. Bạn ấy đi được hơn nửa năm thì dần dần ít liên lạc lại với nhau, chỉ lâu lâu nhắn qua facebook, rồi ai cũng ra trường, có việc làm và phải lo toan cho cuộc sống. Với nhiều mối quan hệ mới mẻ phải xây dựng, những chỉ tiêu phải đạt được khiến câu chuyện tình thời sinh viên như trôi vào kí ức.

Cho đến một ngày, bạn mình nói là hắn ta về nước rồi, có tổ chức một buổi họp mặt bạn bè. Hôm đó mình ăn mặc thật đẹp, dù biết là quá khứ nhưng vẫn hy vọng lần này có thể hàn gắn hoặc bắt đầu lại mối duyên dang dở xưa. Ai ngờ đến nơi thì hắn tay trong tay một cô bé và giới thiệu là người yêu hắn. Mình lúc đó như bị đơ ra và cảm thấy khá nhục, có cảm giác vừa đau vừa cay đắng.”



Bỗng một ngày, người yêu bạn mặc định bấy lâu công khai quan hệ mới của họ, dù là trên facebook hay trực tiếp hoặc qua bất cứ phương tiện nào cũng sẽ khiến bạn bị sốc. Vì trong tiềm thức của bạn, cả hai vẫn chưa nói lời chia tay chính thức thì mọi thứ đang ở trạng thái “ngừng lại”. Nhưng phũ phàng là chỉ có chính bạn ngừng lại còn người đó lại tiến bước cùng người khác.

Những trường hợp như thế này, chỉ có thể im lặng chúc phúc cho người yêu cũ chứ không thể làm được gì hơn. Và dĩ nhiên cũng không cần hối hận vì mình đã không giữ được cô ấy. Khi một trái tim đã đi lạc mà không có người bên cạnh dẫn dắt thì dù có tha thiết như thế nào thì nó vẫn đi lạc mà thôi.

Hãy đi đâu đó một thời gian như đi du lịch hoặc tập trung thực hiện một cái gì đó, học một điều gì đó mới mẻ, chơi một môn thể thao chưa bao giờ chơi… những trải nghiệm mới sẽ giúp bạn nhanh chóng quên đi người yêu cũ và nỗi đau vừa qua.

Sống thử:”con dao 2 lưỡi”

00:17 |
“Nhiều lúc cãi vã, không biết làm thế nào, mình đã bỏ đến nhà bạn ở và thấy hối hận với quyết định sống thử ngớ ngẩn này”, Liên (24 tuổi), buồn bã kể về giai đoạn sống cùng chồng tương lai ngay trước ngày cưới.
Liên (Khương Thượng, Hà Nội) đã quyết định cùng chồng tương lai chuyển đến một căn phòng mới sau 3 năm yêu nhau. Thời gian đầu, hai người rất hào hứng, mua sắm đủ thứ cho gia đình nhỏ, lên không biết bao nhiêu kế hoạch cho tương lai… Tuy nhiên, chỉ sau một thời gian ngắn, khi tiền bạc ngốn vào vật dụng quá nhiều, khiến kinh tế dần cạn kiệt, khúc mắc bắt đầu nảy sinh giữa hai người.

Các mối quan hệ bạn bè của cả hai cũng dần bị thu hẹp bởi ở với nhau, bạn bè đến chơi cũng bất tiện, mà đi chơi thì lại bị đối phương kiểm soát giờ giấc… Chỉ hơn tháng sau, cô đã thấy hối hận với việc sống chung của mình. Song nhiều lúc Liên cũng nghĩ, may mà hai đứa sống thử, mới nhận ra nhiều hơn những ưu khuyết điểm của đối phương, để dần học cách thích nghi, chấp nhận nhau…

song-thu-2184-1381807194.jpg

Cũng trong hoàn cảnh tương tự, là trường hợp của Hòa (26 tuổi, Đống Đa, Hà Nội) có ý định kết hôn vào cuối năm nay. Được đánh giá là ngoan, chưa từng bị điều tiếng, dị nghị gì, cô từng rất bảo thủ với những cặp sống thử trước hôn nhân. Nhưng giờ đây, khi độ tuổi trưởng thành hơn, tình yêu chín muồi cộng với những thay đổi của cuộc sống đã khiến cô dần thay đổi cách nghĩ.

“Nếu thực sự yêu nhau và có ý định kết hôn, thì việc sống thử vài tháng trước khi cưới biết đâu sẽ giúp hai đứa có lựa chọn sáng suốt hơn với quyết định cưới xin, tránh muộn màng về sau”, Hòa cho biết.

Nghĩ vậy nên Hòa hạ quyết tâm chuyển đến ở cùng người yêu sau 4 năm yêu nhau. Thời gian đầu, mọi thứ diễn ra khá thuận lợi, hai người luôn vui vẻ chiều chuộng đối phương, khiến Hòa thấy rất hài lòng với quyết định của mình. Tuy nhiên, chỉ sau 2 tuần sống chung, bất đồng liên tiếp xảy đến. Chồng tương lai đi làm, đi chơi về muộn mà không báo trước; cơm canh nấu xong, cô thường phải ăn một mình rồi tự dọn. Ngược lại, anh người yêu cũng bắt đầu đưa ra những phán xét không mấy dễ nghe về nàng: “Sao anh chẳng thấy em dọn dẹp nhà cửa bao giờ, về nhà lúc nào cũng thấy bừa bộn, sau này lấy nhau về em cũng thế sao?”.

Bất đồng nhỏ chưa qua, bất đồng lớn đã tới, cộng với việc phải hoạch định cho ngày cưới, mua sắm đồ đạc… càng khiến cả hai dễ nổi cáu hơn. “Sau này lấy nhau về cuộc sống vẫn cứ thế này, chắc mình không chịu nổi mất, chẳng lẽ giờ quyết định hoãn đám cưới để có thêm thời gian tìm hiểu về nhau”, Hòa tâm sự.

“Có nên sống chung trước ngày cưới để biết hai người có thực sự hợp nhau” là băn khoăn của không ít cặp trai gái. Trong quá trình ấy, nếu có chuyện gì xảy ra còn sớm “giải quyết” dứt điểm, tránh phải hối hận về sau…

Theo chuyên gia tư vấn Phạm Thị Lan, tổng đài 1900, xã hội hiện nay có nhiều tư tưởng khác nhau về chuyện sống thử trước hôn nhân. Một số đồng tình, cảm thông; một số phản đối cho rằng không thể chấp nhận; một số khác không phản đối cũng không đồng tình và xem đây là quan điểm riêng của mỗi người. Tuy nhiên, để kết luận sống thử trước hôn nhân tốt hay xấu còn phụ thuộc vào mục đích, kế hoạch của các bạn trẻ khi quyết định.

Có thể nói, phần lớn trường hợp sống thử trước hôn nhân hiện nay đều nhằm mục đích góp gạo thổi cơm chung. Các bạn trẻ muốn tiết kiệm chi phí sinh hoạt, các khoản thuê nhà, ăn uống và sâu hơn là muốn được gần nhau về mặt tình cảm. Đối với các bạn trẻ có mục đích như vậy, trước mắt có thể đáp ứng và giải quyết được một số vấn đề hiện thực nhưng lại dễ gặp phải kết quả đau lòng khi một trong hai người có thay đổi về kinh tế, công việc, tình cảm và những vấn đề khác.

Một số bạn khác lại muốn sống thử xem có hợp nhau về mọi mặt không rồi mới tiến đến kết hôn (thành phần này không nhiều). Những đối tượng này khi quyết định sống thử họ đã xác định được mục đích rõ ràng và có hành động cụ thể để cả hai cùng thực hiện, như vậy sẽ phần nào hạn chế được những hậu quả đáng tiếc xảy ra và có thể tiến đến cuộc hôn nhân hạnh phúc.

“Nếu các bạn trẻ xác định sống thử trước hôn nhân, nên tìm hiểu kỹ những hậu quả mình có thể gặp rồi hãy đưa ra quyết định. Hoàn toàn không nên quyết định theo tâm lý đám đông, kiểu ‘họ sống được sao mình lại không?’”, chuyên gia nói.

Cũng theo nhà tâm lý, nếu các bạn đã và đang sống thử trước hôn nhân, nên xác định rõ tâm lý như sống thật. Ngoài việc xem có hợp nhau về mọi mặt không thì việc quan trọng cần quan tâm đó là cách dung hoà của hai người khi gặp các vấn đề. Bên cạnh đó, việc sống thử do chưa được gia đình họ hàng chấp nhận nên mối quan hệ chưa thể thật phức tạp như kết hôn thật. Chính vì vậy sống thử tốt đẹp chưa chắc kết hôn đã hạnh phúc và ngược lại.

Ngoài ra, các bạn trẻ nên xác định việc sống thử trước hôn nhân với việc sống thật khi kết hôn sẽ có sự khác biệt rất lớn về tâm lý . Nếu hai bạn kết hôn có sự ràng buộc về pháp luật, có sự chứng kiến của gia đình họ hàng sẽ tạo ra tâm lý dễ chấp nhận nhau hơn bởi lúc đó không phải chỉ vì hai bạn mà còn vì gia đình, bạn bè và các mối quan hệ khác (điều này ở các cặp sống thử không có).

Hơn nữa khi sống thử cả hai sẽ luôn có tâm trạng, mình sống thử không hợp thì bỏ chẳng phải vướng bận, suy nghĩ gì. Đây là một tâm lý nguy hiểm, khiến cả hai không muốn cố gắng để hòa giải khi gặp bất đồng. Điều này dễ dẫn đến những hậu quả đáng tiếc.

Chưa kể, một số bạn có thể bị tổn thương tâm lý nặng nề sau thời gian sống thử không thành. Sự khủng hoảng, hụt hẫng, thiếu tự tin và những vấn đề khác hoàn toàn có thể xảy ra nhất là ở các bạn nữ.

Chính vì vậy, việc có nên sống thử trước hôn nhân, các bạn trẻ cần nhắc kỹ trước khi đưa ra quyết định để tránh những hậu quả đáng tiếc sau này.

Theo chuyên gia tư vấn tâm lý Văn Thanh Sỹ, tổng đài 1088, với các bạn đã tìm hiểu nhau kỹ mới đi đến quyết định kết hôn, thì dù có sống cùng nhau trước khi cưới hay không, hầu hết các bạn cũng sẽ cưới, rất hiếm trường hợp vì vài tháng ngắn ngủi mà dừng lại.

Hơn nữa, hai người yêu nhau, đến với nhau hoàn toàn bằng cảm xúc thật, vậy nên trong trường hợp này, chúng ta không nên gọi là “sống thử” mà nên gọi là một bước tiến mới để kết nối gắn chặt hai người lại gần nhau hơn.

Trong quá trình gắn kết ấy, hai người được quyền trao cho nhau những gì bạn cảm thấy yêu thương nhất. Dù có xảy ra chuyện gì thì hai người cũng nên cố gắng hàn gắn, sửa đổi để mọi chuyện trở nên tốt đẹp hơn, không nên để nó ảnh hưởng tiêu cực đến việc cưới xin trọng đại.

Theo Vnexpress

Người yêu ngủ với trai vì thiếu tiền

00:15 |
Đến một ngày, tôi đau đớn phát hiện ra sự thật trớ trêu về người yêu của mình. Em không phải là cô gái trong trắng, hiền thục như tôi vẫn thường nghĩ.

Em đang yêu tôi, yêu thật lòng nhưng lại giấu giếm tôi ngủ với những gã đàn ông có tiền khác, đang tán tỉnh em.

Tôi và em yêu nhau đã được hơn 1 năm. Suốt thời gian ấy, chúng tôi có rất nhiều kỉ niệm đẹp. Tuy nhiên, tôi vẫn luôn thắc mắc, ở em có gì đó khó hiểu mà tôi chưa phát hiện ra. Tôi chiều em, em thích ăn gì, chơi gì tôi đều cho cả. Nhưng công việc của tôi bận rộn nên không quan tâm được em thường xuyên như những người đàn ông có người yêu khác. Vậy mà em thông cảm cho tôi, lại khiến tôi càng yêu em hơn.

Em xinh, có mái tóc dài kiểu con gái thời xưa, nhìn dịu dàng lắm. Ai gặp em cũng có thiện cảm vì em luôn cười và gây được ấn tượng với người đối diện. Tôi cũng chết mê chết mệt khuôn mặt đó của em. Chỉ có điều, những ngày đầu yêu, tôi luôn nghi ngờ là tại sao em lại chọn tôi, trong khi người như em có cả tá các anh giàu có, điển trai vây quanh. Nhưng lâu dần, tôi cũng quên mất điều đó nhất là khi em luôn tỏ ra quan tâm, yêu chiều tôi.

Nhưng, một ngày, tôi đi làm về sớm, em không biết (vì tôi ở cùng xóm trọ với em). Tôi lên phòng em, chưa kịp nói chuyện thì nghe thấy em điện thoại thân thiết với ai đó, nói rất ngọt ngào và lả lơi. Em hẹn hò người đó tối nào, tối nào đi chơi. Tôi đã nghe thấy tất cả và thật sự choáng váng. Tôi không nói gì, tỏ ra không biết sau ngày hôm ấy, vẫn quan tâm và cười đùa với em.



Em hẹn hò người đó tối nào, tối nào đi chơi. Tôi đã nghe thấy tất cả và thật sự choáng váng. (ảnh minh họa)

Đúng cái ngày em hẹn gã kia, tôi rủ em đi chơi nhưng em đã từ chối nói là bận tới nhà sếp liên hoan cùng anh chị em. Chỉ có lý do đó tôi mới không đi cùng em được. Và tôi đã theo dõi em, để xem em đi đâu. Thật đau khổ, tôi phát hiện em lên xe hơi, vào nhà nghỉ với một gã đã chững tuổi. Xem ra, em đã làm việc này từ lâu rồi. Sau lần đó, em lại có một món quà, hoặc là tiền sẽ được chuyển vào tài khoản của em. Trò này thì tôi không lạ gì nữa. Nhiều cô gái xinh đẹp vì tiền mà sẵn sàng ngoại tình, cặp bồ, trao thân cho những người đàn ông có vợ, có tiền để được thỏa mãn thú ăn tiêu của họ. Thảo nào, tôi thấy em đi làm không biết lương lậu thế nào nhưng em tiêu pha rất nhiều thứ, cái gì cũng có, lại toàn là đồ đẹp, nhìn đắt tiền.

Những lần sau đó tôi đều lén lút theo dõi em. Tôi bảo em sao lại hay bận bịu thế, em nói công việc phải vậy. Tôi cũng giả vờ tin và dặn dò em đủ thứ nhưng tôi đều đi sau em. Em không hề hay biết những gì tôi làm vì thái độ của tôi không có gì nghi ngờ cả. Vậy mà, thật buồn thay, rất nhiều lần tôi thấy em đi với mấy gã khác nhau. Dường như em quen nhiều, đi nhiều và cũng vào nhà nghỉ với nhiều người.

Giờ thì tôi đã hiểu vì sao em chọn mình. Tôi là một anh chàng hiền lành, có công việc ổn định và quan trọng là hợp tuổi với em, còn trẻ trung nên em chọn. Em yêu tôi là thật, nhưng đồng thời tôi cũng là giải pháp an toàn của em. Em muốn chúng tôi là vợ chồng nhưng chắc chắn, em vẫn sẽ tính cặp bồ để có tiền sau khi đã cưới tôi. Em sẽ không dễ dàng bỏ qua mấy gã lắm tiền nhiều của ấy, họ thật sự không xứng đáng để em lấy làm chồng, hoặc là họ cũng không bao giờ có ý định lấy em.

Em đang ngoại tình, còn tôi thì cứ chung thủy, yêu em chân thành, tin tưởng em. Nghĩ lại những cái hôn, những cái ôm mà tôi sợ. Tôi cảm thấy kinh tởm người con gái này, tại sao em lại lừa dối tôi. Khi đã yêu nhau rồi, đã tính chuyện tương lai thì hai người cố gắng làm việc, cố gắng để có được cuộc sống hạnh phúc, tiền ít tiêu ít, tiền nhiều tiêu nhiều. Tôi đâu yêu cầu em phải bán thân. Thật sự, tôi đã muốn chia tay em, vì không thể chịu được cảm giác hèn hạ này. Tôi phải làm sao đây?

Mặc cảm mất trinh, tôi không dám yêu

00:14 |
Tôi năm nay 24 tuổi, vừa trải qua một mối tình đầu kéo dài 3 năm, chúng tôi ở cùng quê, lại học cùng trường đại học. Xác định yêu nhau là cưới nên tôi đã không ngần ngại trao cho anh trinh tiết của mình, nhưng tình yêu thật khó nói trước. Sau khi ra trường đi làm, có thêm nhiều mối quan hệ mới, người yêu tôi đã nói lời chia tay với tôi.
(Cân đàn ông)- Chia tay với người yêu xong tôi chẳng dám yêu ai, bởi tôi luôn mặc cảm mình là một cô gái không còn trinh trắng...
Chia tay với người yêu xong tôi chẳng dám yêu ai, bởi tôi luôn mặc cảm mình là một cô gái không còn trinh trắng…
Tôi đã khóc rất nhiều và van xin anh đừng bỏ rơi mình, bởi tôi yêu anh và đã trao cho anh tất cả mọi thứ, nhưng anh đã không chấp nhận. Anh bảo giữa tôi và anh có nhiều điểm khác biệt, nên sống với nhau sẽ không có hạnh phúc. Chia tay là tốt nhất.

Chia tay tôi không lâu thì anh đi lấy vợ là một cô gái kém tôi và anh 4 tuổi, bây giờ họ sắp sửa có con. Còn tôi, chia tay với người yêu xong tôi chẳng dám yêu ai, bởi tôi luôn mặc cảm mình là một cô gái không còn trinh trắng. Tôi luôn cảm thấy mất tự tin khi nghĩ mình sẽ yêu một người đàn ông mới và lo lắng tự hỏi không biết họ sẽ làm gì khi biết tôi là một cô gái không còn trinh.
Liệu họ có chấp nhận tôi không, họ có coi thường tôi không, có ruồng rẫy tôi giống như bao nhiêu người đàn ông khác đã từng ruồng rẫy vợ mình khi biết cô ấy không còn trinh trắng đến tận đêm tân hôn. Những lo lắng đó làm tôi luôn khép mình lại và không dám đón nhận một tình yêu mới, cơ hội mới.
Nhiều khi cứ vẩn vơ với những ý nghĩ tôi còn nảy ra ý định đi vá lại màng trinh, nhưng tôi lại không biết sẽ làm ở đâu, và liệu cái màng trinh giả ấy có giúp ích tôi được điều gì hay không. Nếu sau này tôi lấy ai, mà người ta phát hiện ra đó là màng trinh giả thì mọi chuyện sẽ ra sao?.
Tôi chẳng biết mình phải làm gì để thoát khỏi những ý nghĩ này, nên cứ tự quay cuồng trong lo lắng, sợ hãi, dằn vặt, ân hận và tự đánh mất dần đi cơ hội của mình trong tình yêu. Giờ tôi rất cần một lời khuyên của các anh các chị, đặc biệt là các anh, hãy nói cho tôi biết rằng, các anh nghĩ về những người con gái như tôi như thế nào, có tệ lắm không?. Trinh tiết có thực sự quan trọng đối với đàn ông không?.

Nỗi đau tột cùng của người chồng phát hiện vợ có bầu với tình cũ

00:13 |
Tình cờ, tôi được nghe câu chuyện của anh Lê Bá H. (Bắc Giang), mới thấm thía nỗi đau khi người đàn ông khóc. Anh H. đang vô cùng đau khổ vì cuộc hôn nhân của mình. Anh bảo, nó không chỉ là mong manh, dễ vỡ mà còn chứa đựng sự đắng cay đến tột cùng.
Xót xa giọt đắng



Ảnh minh họa.

Trong lần đến thăm em gái mổ u xơ tại bệnh viện Phụ sản Bắc Giang, tình cờ tôi gặp một thanh niên trạc 25 tuổi, vóc dáng gầy, nhỏ, duy chỉ có đôi mắt sáng, thông minh luôn nhìn thẳng người đối diện. Nhìn dáng vẻ thư sinh của người đàn ông, ít ai ngờ rằng nam thanh niên này đang phải trải qua sự cố có thể nói là hy hữu, nhưng động trời. Cất tiếng chào tôi, người thanh niên khẽ khàng hỏi: “Chị là người có gia đình rồi chị có biết dùng que thử thai một vạch rõ còn một vạch mờ như vậy là có thai phải không chị?”. Sau câu nói đó, anh ta nhìn tôi chằm chằm, khuôn mặt căng thẳng như thể chờ đợi một thông tin gì đó vô cùng quan trọng.

Tôi cười đáp: “Chúc mừng em, vợ có thai thì càng tốt chứ sao!”. Nhưng thay vì vui, trên nét mặt anh ta biến sắc. Đoán chắc có điều gì bất thường nên tôi động viên: “Đã đến bệnh viện rồi, toàn bác sĩ chuyên môn giỏi, em cứ bình tĩnh và hỏi xem có vấn đề gì không”. Sau vài phút trấn tĩnh, nam thanh niên nói giọng gần như méo xệch: “Nhưng mà em chưa gì….”. Tai tôi như nóng ran lên sau câu nói lấp lửng của người chồng tội nghiệp. Làm ra bộ mình chưa nghe rõ câu nói đó, tôi khuyên giải cậu ta cứ đưa vợ vào khám cho cẩn thận, nếu có điều gì thắc mắc, bác sĩ sẽ tư vấn cho, đừng quá lo lắng.

Đứng dậy chào tôi, nam thanh niên xin số điện thoại và giới thiệu: “Em tên là H., khi nào vợ em khám xong em muốn hỏi chị đôi điều về kinh nghiệm của người đi trước nhé”. Nói rồi, H. vội vã đi về phía phòng khám.

Khoảng 11h30’ hôm đó, chuông điện thoại của tôi reo lên. Phía đầu dây bên kia, một giọng nói chầm chậm: “Em là H. đây, chị có rảnh không, em muốn hỏi chị đôi điều”. Đúng như lời hẹn, tôi tới quán nước lúc sáng. H. kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi, trên khuôn mặt biến sắc, thất thần, cố gắng gượng, H. thổ lộ: “Em lấy vợ đến nay mới được 15 ngày. Ngày đầu tiên vợ em kêu đau bụng nên chúng em không có quan hệ gì, nói đúng hơn là từ khi cưới đến nay bọn em vẫn “tịnh thân”, vì vợ em hết đau bụng, lại đến “sự cố” của phụ nữ nên em rất sợ, không nỡ đụng tới cô ấy. Đến hôm qua, vợ em kêu đau bụng quá em phải đưa vào viện. Sáng nay làm các xét nghiệm, bác sĩ đang theo dõi và chẩn đoán có nguy cơ sảy thai! Em như chết lặng chị ạ. Cô ấy vẫn chưa biết chuyện gì, em vẫn chăm sóc, yêu thương cô ấy vì một ngày nên nghĩa, nhưng em cay lắm, không nhẽ em nuôi con… tu hú”.

Không thể kiềm chế thêm được nữa, khuôn mặt H. lộ rõ sự đau khổ, ai oán tột độ mà tôi khó diễn tả thành lời. Giọng nói nhát gừng, tắc nghẹn ứ đọng trong lồng ngực, trên khuôn mặt ủ rũ, nước mắt nhỏ từng giọt lăn trên gò má. Chứng kiến cảnh đó, tôi có cảm giác như có gọng kìm đang siết chặt lồng ngực của H. làm máu tràn qua thanh quản khiến H. nghẹt thở. Tôi chưa bao giờ chứng kiến nỗi đau của người đàn ông nào kinh khủng như vậy. Những giọt nước mắt của H. làm tôi bối rối, khó xử. Tôi động viên H. bằng cách nói về tấm lòng cao thượng của những người chồng đã từng tha thứ cho những lỗi lầm của vợ, để cùng nhau sống hạnh phúc; và nói về sự bao dung của con người với con người về lòng vị tha…

Em yêu cô ấy nhưng cô ấy thì… không!

Tôi không hiểu vì sao H. lại tin tôi và chia sẻ với tôi những điều vô cùng tế nhị về cuộc sống riêng tư của vợ chồng mặc dù tôi không quen biết H. từ trước. Nhưng có lẽ đang trong cơn quẫn trí, bức xúc, H. đã không do dự mà kể cho tôi nghe tất cả những câu chuyện về cuộc hôn nhân không mấy suôn sẻ. Anh bảo, đây là cuộc hôn nhân sắp đặt và chỉ thỏa mãn sự môn đăng hộ đối giữa hai gia đình.

Ngược dòng thời gian, H. nhớ lại: “Cách đây một năm, cậu ruột em chơi thân với bố của vợ em bây giờ nên cậu là người làm mối cho hai đứa em. Trước khi đến với em, vợ em đã yêu một người bạn của em (bạn nhưng không chơi thân – PV), chỉ đến khi sắp cưới em mới biết chuyện đó. Khi biết em chuẩn bị cưới vợ, người bạn ấy đã nói những điều không tốt về vợ em. Tuy nhiên, em không tin vào điều bạn nói, vì em cho rằng vợ em rất xinh nên có thể bạn mình không yêu được nên nói như vậy để… phá đám, nên em chỉ im lặng.



PV ĐS&PL đang trò chuyện với anh Lê Bá H. (phải).

Mặt khác em nghĩ, lúc chưa yêu mình thì cô ấy có quyền yêu người khác có sao đâu. Nhưng hình như cũng có điều gì mà người ta hay nói là “điềm” nên chúng em định cưới vào tháng 5 thì em bị tai nạn phải điều trị mãi tới tháng Tám âm lịch vừa rồi hai bên gia đình mới tổ chức đám cưới cho chúng em…”.

Kể đến đây H. bỗng im lặng, suy tư một lát, H. tiếp: “Em đoán có lẽ lúc vợ em đi mời đám cưới, hai người lại nhớ đến tình cũ, có thể họ có quan hệ với nhau nên hôm nay mới xảy ra chuyện thế này. Chị khuyên em nên xử sự thế nào, nếu vợ em có thai thì có nên bỏ cái thai ấy đi không? Em có nên tiếp tục cuộc sống vợ chồng với người phụ nữ ấy không?”. Quả thật tôi rất lúng túng về câu hỏi khá hóc búa của H., đành phải “chữa cháy” bằng cách hỏi thăm về gia đình. Được biết, bố của H. là sĩ quan quân đội đã nghỉ hưu, mẹ H. là cán bộ, còn gia đình người vợ rất cơ bản, các anh chị vợ đều là giáo viên.

H. nói: “Cũng chính vì sự môn đăng hộ đối mà bố mẹ H. không cho H. lấy người bạn của em, vì chê gia đình bạn em không cơ bản; Phần khác, do là vợ em rất xinh xắn nên khi cậu em giới thiệu, em đã ưng ngay. Chúng em yêu nhau gần một năm sau mới làm đám cưới. Cho đến bây giờ, em mới hiểu rằng mình yêu vợ, nhưng vợ không yêu mình. Nếu em nói chuyện “động trời” này với bố em thì tất cả sẽ đường ai nấy đi vì bố em sống trong môi trường quân đội nên ông ấy rất nghiêm. Ngay sau khi có kết quả xét nghiệm, em đã gọi điện và nói hết cho cậu biết thực hư câu chuyện. Cậu em nói: “Cháu mà bỏ nó bây giờ thì chẳng ra sao, không chỉ ảnh hưởng đến tai tiếng gia đình mà tiếng để đời, làm tổn thương tới cả hai gia đình”.

Cậu em còn nói thêm: “Đằng nào cháu cũng là chồng của nó, còn chuyện kia cậu nói thật, bây giờ đại đa số con gái đâu có còn nguyên vẹn. Nếu còn yêu vợ, cháu coi chuyện đó là bình thường đi. Nghe cậu nói vậy, lòng em rối bời, không biết phải làm gì để bớt đau đớn. Nếu bắt vợ phá thai em sợ phải mang tội suốt đời mà để thì em lại nuôi con người khác ư?(!) Em chịu không nổi và đã nói chuyện này với bố mẹ vợ, nhưng bố mẹ vẫn bênh cô ấy và nói chắc là cô ấy uống thuốc tránh thai nên có hiện tượng rong kinh?”.

Nghe H. nói, tôi thấy thương người chồng chưa một lần được hưởng hạnh phúc làm chồng nhưng đã phải chịu bi kịch. Quả thật, tôi không hiểu nổi giới trẻ nghĩ gì về tình yêu và hạnh phúc? Cho dù H. có tha thứ, nhưng tôi sợ vết thương lòng của người đàn ông ấy rồi đây có lành được hay không.


Vợ của H. có thai là… sự thật

Trao đổi với PV ĐS&PL, ông Đỗ Bình Trí- (Phó giám đốc Bệnh viện Phụ sản Bắc Giang), người trực tiếp điều trị cho vợ của H., cho biết: “Vợ của H. có thai là thực tế. Hiện, bác sĩ đang theo dõi và nghi là chửa ngoài dạ con”. Ngoài ra, bác sĩ Trí không bình luận gì thêm.

Theo ĐSPL

Nhạc tây du ký trung quốc tàu khựa gọ bằng cụ Việt Nam

20:18 |